Mái Ấm Mai Tâm

Mai Tam Shelter

Mái Ấm Mai Tâm - Mai Tam Shelter

Mẹ sẽ yêu thương những em nhỏ này như đã yêu con

Sau bao ngày tìm kiếm căn bệnh bí ẩn của con, chị Trần Thị Trầm (tên nhân vật đã được thay đổi) cũng đã có câu trả lời khi cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm dương tính HIV. Chị tự hỏi một người sống đàng hoàng, ngay thẳng như mình sao có thể rơi vào tình cảnh này. Riêng câu hỏi ấy mãi tới 13 năm sau chị mới tìm được đáp án. 

Chuyến đi Sài Gòn năm 2008 là dấu mốc thay đổi hoàn toàn cuộc đời chị Trầm. Trước đó chị có một gia đình hạnh phúc, vợ chồng hoà thuận, đứa con lớn và cặp song sinh nhỏ ngoan ngoãn, đáng yêu. Khổ nỗi, đứa con trai út liên tục đau ốm. Con tỏ ra yếu ớt so với bạn bè cùng trang lứa, như thể có một con quái vật nào đó bên trong đang hút cạn sinh khí của con. Chị Trầm mang con đi khắp các phòng khám ở quê, họ nói rằng con mắc bệnh lao hạch nhưng không có nơi nào chữa trị dứt điểm. 

Chị Trầm trước tro cốt của con 

Khi bệnh tình con ngày càng trầm trọng, chị gom góp tiền bạc quyết tâm đưa con vào Bệnh viện Nhi Đồng 2 với hy vọng đội ngũ y bác sĩ hàng đầu sẽ cứu được con. Rất nhanh, chị biết rằng đằng sau bệnh lao của con là một căn bệnh khác còn kinh khủng hơn thế. Chị ngất xỉu nhiều lần khi cầm trên tay tờ kết quả xét nghiệm dương tính HIV của con. 

Sau này, biết rằng bản thân cũng mang “H”, chị tự hỏi lý do gì đã đưa HIV đến với chị và con khi bản thân chị sống đàng hoàng tử tế, chung thuỷ với chồng, giữ đạo đức với xã hội. Có thể là từ một lần chị đi làm móng, có thể là những ngày đau ốm chị chích lể giác hơi ở cơ sở không đảm bảo. Chẳng ai biết chính xác câu trả lời. 

Khi được phát hiện, con chị đã bước vào giai đoạn cuối, kháng thuốc điều trị và được chuyển sang bệnh viện Phạm Ngọc Thạch. Nhiều tháng trời ròng rã chị ở bệnh viện chăm sóc con. Một soeur biết đến hoàn cảnh của hai mẹ con đã kết nối chị với cha Toại và mái ấm Mai Tâm. Con đỡ hơn, chị mang bé về mái ấm. Mọi người ở đây hết mực quan tâm chăm sóc hai mẹ con, nhưng rồi cuối cùng con cũng chẳng thể ở lại với chị. Chị xin các cha ở mái ấm làm lễ rửa tội cho con theo nghi thức Công giáo và lưu giữ tro cốt con tại đây. 

Mất con, chị buồn chán, không còn thiết tha điều gì. Chồng và hai con chị ở quê đều âm tính với HIV. Bà con làng xóm nghe đến căn bệnh của mẹ con chị thì kỳ thị, xa lánh. Nghĩ đến tương lai của hai con, chị biết mình không còn đường để về. 

Như hiểu được nỗi khổ tâm của chị, cha Toại lên tiếng: “Thôi, chị ở lại đây với cha”. Cứ thế, chị giúp cha nuôi nấng các bé ở mái ấm cho đến tận bây giờ. Ở Mai Tâm, chị Trầm tìm được chỗ dựa vững chắc về cả vật chất lẫn tinh thần. Các bé đến với mái ấm đều chịu ảnh hưởng của HIV. Một bên là người mẹ mất con, một bên là những em nhỏ không có một gia đình trọn vẹn. Những mảnh đời chắp vá gặp gỡ nhau, chị đem hết tình thương vốn dành cho đứa con trai yêu dấu để nuôi nấng, chăm sóc và bù đắp cho các em. Nhìn các con lớn lên từng ngày, vết thương lòng của chị như dần lành lại. 

Chị hứa với con sẽ yêu thương những em nhỏ ở mái ấm như yêu con để trả ân tình mà mái ấm đã dành cho hai mẹ con

Mỗi ngày chị đều nỗ lực làm việc, không chỉ vì thương các em mà còn vì muốn muốn trả ơn cho những người đã cưu mang mẹ con chị trong ngày tháng khốn cùng. Cha Toại là người chị Trầm mang ơn nhiều nhất. Khi mới vào chị yếu tới nỗi đi không nổi, cha dìu chị, chở chị đến tận bệnh viện lấy thuốc. Đích thân cha cũng là người chuyền từng chai nước biển cho chị. Mỗi lần chị bệnh, cha đều hỗ trợ chị chi phí điều trị và cho chị công ăn việc làm để có thu nhập.

 

“Lắm lúc tôi nghĩ ngay đến cả người thân đối với mình cũng chỉ có giới hạn, sao ở đây người ta chỉ là người dưng mà tốt với mình đến vậy. Tôi tự nhủ với lòng nếu không có các cha, các ân nhân ở mái ấm mình cũng đã chết rồi. Tôi phải làm thật tốt để trả ơn họ” – Chị Trầm tâm sự. 

Giáng sinh năm 2020, chị chính thức rửa tội và trở thành một Kitô hữu. Bây giờ các con chị đều đã trưởng thành, định kiến của mọi người về HIV cũng không còn nặng nề như trước. Thỉnh thoảng chị vẫn về quê thăm gia đình. Trước đây, chị không hiểu vì sao số phận lại đẩy chị vào tình cảnh nghiệt ngã đến vậy. Trải qua hết biến cố, chị nhận ra rằng nhờ nghịch cảnh ấy, chị gặp được những người thay đổi cuộc đời mình và cũng thay đổi nhiều cuộc đời khác. 

 

Lời chúc Giáng sinh đến từ ngôi nhà Mai Tâm

Chúa Hài Đồng Giêsu hạ sinh trong hang đá nhỏ. Niềm vui lan truyền khắp mọi nơi. Trong bối cảnh đặc biệt của Giáng sinh năm nay, mái ấm Mai Tâm biết ơn vô cùng những ân nhân, những tấm lòng nhân ái luôn đồng hành và hỗ trợ mái ấm trong suốt một năm qua. Mái ấm chúng con xin được gửi đến tất cả mọi người lời chúc Giáng sinh an lành. 

Hãy cùng đón nhận món quà Giáng sinh đáng yêu đến từ các thành viên của mái ấm qua clip sau nhé. 

 

Rộn ràng lễ trao giải “Tri ân người chắp cánh”

Vào sáng thứ Bảy ngày 20/11/2021 vừa qua, Mái ấm Mai Tâm chợt rộn ràng hẳn nhờ buổi trao giải cuộc thi “Tri ân người chắp cánh”. Đây là lần thứ 5 cuộc thi được tổ chức và vẫn được tập thể các em nhỏ hứng khởi tham gia như mọi năm trước.

Trao quà cho các em nhỏ có bài dự thi đạt giải

Cuộc thi “Tri ân người chắp cánh” được tổ chức thường niên vào tháng 11, với mục tiêu khuyến khích và hướng dẫn các bạn nhỏ bày tỏ sự biết ơn đến những người đã yêu thương, dạy dỗ mình trong cuộc đời.

Tiết mục văn nghệ đầu giờ đáng yêu đến từ các em khối mẫu giáo

Trong bối cảnh đại dịch COVID-19 hoành hành của năm 2021, cuộc thi càng có ý nghĩa hơn vì qua đó, các em sẽ biết gửi lòng tri ân đến cả y bác sĩ, nhân viên y tế tuyến đầu – là những người xa lạ với các em nhưng nhờ họ mà mái ấm cũng như cộng đồng được bình an vượt qua đại dịch.

Như mọi năm, cuộc thi được các em nhỏ hào hứng tham gia sau khi phát động. Các em nhỏ sẽ vẽ tranh, làm thơ hoặc viết những áng văn đẹp để bày tỏ lòng biết ơn đến ba mẹ, quý cha, quý thầy cô, quý ân nhân, những người thân yêu, các anh chị em bạn bè trong mái ấm. Các bài thi sau đó được các cha và các cô tổng hợp, chấm điểm và tặng thưởng trong buổi lễ trao giải.

Các em nhỏ chuẩn bị khung triển lãm dành cho các bài dự thi vẽ

Đặc biệt trong năm nay, không chỉ những bài đạt giải mới được tặng thưởng. Mỗi em nhỏ đều được nhận một phần quà khuyến khích từ mái ấm nhằm khích lệ các em phát huy lòng biết ơn của mình mọi lúc, mọi nơi, với tất cả mọi người.

Các em nhỏ hào hứng với phần quà được nhận

Những bài viết xuất sắc còn được chính tác giả đọc lên cho tất cả mọi người cùng nghe

Mái ấm Mai Tâm cũng nhân dịp này để tri ân các cô giáo đã đồng hành cùng mái ấm suốt nhiều năm qua. Trích lời một cô giáo tại Mái ấm Mai Tâm: “Tình yêu thương sẽ hoán cải được một con người”. Đó cũng chính là cách mà các mẹ, các soeur, các cô ở mái ấm giáo dục các em nhỏ từng ngày. Tình yêu mà họ mang theo bên cạnh hành trang kiến thức biến họ trở thành những người dạy dỗ âm thầm nhưng vĩ đại hơn bao giờ.

Linh mục Huy đại diện mái ấm tặng quà tri ân đến các cô giáo

Đến với lễ trao giải năm nay, Mái ấm Mai Tâm còn vinh dự có sự góp mặt của linh mục Ngọc Anh. Linh mục Ngọc Anh là một trong những người thường xuyên đến thăm hỏi, vui chơi cùng các em và giúp đỡ mái ấm. Đúng với tinh thần của cuộc thi cũng như ngày 20/11, đại diện các em nhỏ đã gửi lời tri ân cũng như một món quà đặc biệt do các em tự tay chuẩn bị cho linh mục.

Đại diện các em nhỏ trao món quà tri ân cho linh mục Ngọc Anh

Cuộc thi cũng như lễ trao giải “Tri ân người chắp cánh” đã khép lại, nhưng Mái ấm Mai Tâm tin rằng những bài học mà nó để lại cho các em nhỏ sẽ còn mãi, giúp các em trở thành những người giàu trắc ẩn và biết yêu thương mọi người xung quanh.

“Em không phải mẹ đâu, em chỉ là chị thôi”

Hoàng hôn rực rỡ hắt bóng nhà thờ Fatima ở phía xa. Con hẻm trước nhà chiều nay không ồn ã. H.Y. ẵm em nhỏ đứng bên cửa sổ phòng sinh hoạt chung nhìn xuống, bé đã chịu ngủ sau một hồi mọi người thay nhau dỗ. Ngày đầu tiên chập chững tập làm mẹ khép lại bằng một khoảnh khắc yên bình. Ngắm em bé ngủ êm ru, Y. thấy mọi vất vả vừa trải trong ngày đều xứng đáng cả.

H.Y. cùng em bé mình mới nhận nuôi

“Nhưng mà ba mẹ thiêng liêng lắm, nên em chỉ kêu em là chị thôi”.

H.Y. (20 tuổi) nói hồn nhiên không chút tính toán. Một buổi tối thứ Sáu, Y. nghe cha gọi khi đang ăn cơm. Xuống nhà, Y. thấy cha Toại vừa đón về thêm một em bé còn nhỏ xíu. Biết cha vẫn thường hay ghẹo các em nữ có muốn nhận nuôi các bé mới không, nhưng lần này Y. thấy trong mình có điều gì đánh động khác thường khi ngắm em bé kháu khỉnh cha bế trên tay. Thế là chỉ cần cha vừa quay sang hỏi, Y. đã gật đầu đồng ý ngay. Em trở thành người đầu tiên ở mái ấm nhận nuôi một em bé khi chỉ mới 20 tuổi.

“Tại sao em quyết định nhận nuôi bé?”

“Thì tại…em chỉ muốn giúp cha thôi. Cha thương tụi em nhiều lắm, nên giờ em cũng muốn giúp cha lại”

H.Y. đến Mái ấm Mai Tâm năm 12 tuổi, em được cha Toại nhận vào và chăm sóc như một người thân. “Em hâm mộ cha lắm”, H.Y. mắt sáng lên khi được hỏi về cha. “Người ta nói là cha mẹ ruột sẽ thương con cái vô điều kiện. Các cha ở đây đâu phải ba mẹ ruột mình đâu, mà thương em nhiều lắm”. Đi học thì được cha đưa rước, xin đi chơi thì luôn được cha dành cho ít tiền tiêu xài. Ở nhà lúc nào cũng có cha chăm sóc, có mặt cho mình tâm tình, hỏi han. Thấy cha cho mình nhiều, mà bản thân chưa phụ giúp gì được cho cha, Y. nói đó cũng là lý do em muốn nhận nuôi em bé. 20 tuổi rồi, Y. thấy cũng đã đến lúc mình san sẻ một phần trách nhiệm với nơi đã nuôi dưỡng mình gần 10 năm qua.

Nhưng chăm sóc em bé thì đâu phải chuyện dễ, nhất là khi Y. vẫn còn đang đi học. “Buổi tối đầu tiên ở với em bé, bé khóc quá trời, mà em thì đang phải kiểm tra. Lúc đó một tay em ẵm bé, một tay còn lại cầm điện thoại để làm bài trắc nghiệm”, Y. kể lại và cười nhưng cố gắng giữ giọng nhỏ nhẹ, lúc này em bé trên tay đã ngủ ngon, là công sức dỗ mãi một hồi của Y. và mọi người.

Y. kể em cũng chưa biết hết về cách chăm con. Em thường hay nhờ các cô, các mẹ, các soeur đã ở đây lâu chỉ lại cho mình: nào là cho bé nằm phải như thế nào, phải đặt cổ bé nằm ra sao, lúc ẵm thì giữ bé ở tư thế gì, cách cho em bú sữa… “Em cứ làm rồi học thôi, nếu mà có gì không biết thì em nhờ mọi người chỉ cho em”, Y. nói mạnh dạn khi được hỏi em có lo lắng những thử thách sắp tới khi đã nhận nuôi bé không. “Chỉ cần muốn thì mình sẽ tìm mọi cách để làm được”. Có ai nghĩ rằng một người trẻ ở tuổi 20 lại có thể bản lĩnh đón nhận một trọng trách to lớn như vậy.

Tuy xuất phát từ ý nguyện giúp đỡ cho cha Toại nhưng chăm sóc cho em bé cũng là dịp H.Y. được tập làm mẹ. Y. tuy biết rõ điều này, nhưng em không dám khoác lên mình chức danh đó. “Ba mẹ thì thiêng liêng lắm. Em chỉ kêu em với bé là chị em thôi”. Y. nói rồi ngừng lại một lát để ngắm em bé trên tay, ánh mắt trìu mến hơn thường so với những bạn bè tuổi 20 khác. Những gì em đã trải qua, những tình cảm em được nhận từ mái ấm đã nhào nặn lên trong em những suy nghĩ đầy trưởng thành, chín chắn và, bao dung. “Em là chị ở mái ấm này, đứa nhỏ nào ở đây em cũng thương như em mình hết!”.

H.Y. vừa nói xong thì em bé trên tay khẽ cựa mình. Y. nói chắc là bé sắp dậy đòi bú, rồi em ẵm bé về phòng để chuẩn bị pha sữa. Lát nữa chắc bé sẽ lại khóc khó dỗ, Y. có khi sẽ phải vừa chuẩn bị bài vừa một tay ẵm ru em. Nhưng trong dáng đi và trong ánh mắt H.Y. dành cho em bé không thấy có chút mệt mỏi nào. “Em không phải mẹ đâu”, H.Y. cứ nhắc lại suốt như thế, nhưng tình cảm Y. dành cho em bé vẫn chân thành, dạt dào và hồ như không hề có điều kiện.